cuộc sống dư dật của thánh nữ

Harry de Leyer cho tới trễ buổi đấu giá vào trong ngày với tuyết rơi tê liệt vô năm 1956 và toàn bộ những con cái ngựa chất lượng tốt vẫn buôn bán không còn rồi. Chỉ sót lại một vài ba con cái già cả nua và mệt rũ rời và đã được một công ty lớn mua về để cứu giúp bọn chúng.

Harry, một người thầy dạy dỗ cưỡi ngựa bên trên ngôi trường nữ giới ở Thành Phố New York, chuẩn bị sửa loại bỏ thì một trong những số những con cái ngựa này—một con cái ngựa thiến bị bỏ bễ không có bất kì ai chở che, color xám với chỗ bị thương nom thiệt xấu xí xí ở chân—đã thực hiện ông để ý . Con vật vẫn còn đó đem những dấu tích tự cỗ yên ổn cương u ám tạo ra, vật chứng về cuộc sống khó khăn nhưng mà nó vẫn sinh sống. Nhưng một điều gì tê liệt điểm nó đã thử cho tới Harry để ý vậy nên ông vẫn trả giá bán 80 Mỹ kim để sở hữ nó.

Bạn đang xem: cuộc sống dư dật của thánh nữ

Trời đang được tuyết Lúc bao nhiêu người con của Harry nhìn thấy con cái ngựa phiên trước tiên và cũng chính vì lớp tuyết phía trên sườn lưng con cái ngựa nên bao nhiêu đứa trẻ con mệnh danh nó là “Snowman” (Người Tuyết)

Harry chở che con cái ngựa cảnh giác và nó đang trở thành người các bạn nhân hậu lành lặn và xứng đáng tin tưởng cậy—một con cái ngựa nhưng mà bao nhiêu đứa đàn bà quí cưỡi cũng chính vì nó chững chàng và ko hốt hoảng như một số trong những thành viên khác. Thật vậy, Snowman vẫn tiến bộ cỗ nhanh chóng cho tới nỗi một người láng giềng vẫn mua sắm nó gấp hai dòng sản phẩm giá bán nhưng mà Harry vẫn trả khi đầu.

Nhưng Snowman kế tiếp mất tích ngoài đồng cỏ của những người láng giềng—đôi Lúc nghỉ chân điểm ruộng khoai tây, những khi không giống quay trở lại khu vực của Harry. có vẻ như con cái ngựa vẫn nên nhảy qua chuyện những sản phẩm rào ở trong những khu đất nền, tuy nhiên nhượng bộ như vấn đề này ko thể xẩy ra được—Harry ko lúc nào thấy Snowman nhảy qua chuyện bất kể đồ vật gi cao hơn nữa một khúc mộc bị té ngã sụp.

Nhưng sau cùng, người láng giềng thất lạc không còn kiên trì và người ấy nài nỉ nỉ Harry lấy con cái ngựa lại.

Trong nhiều năm, niềm mơ ước rộng lớn của Harry là dẫn đến một con cái ngựa vô địch nhảy cao. Ông vẫn đã đạt được sự thành công xuất sắc vô vượt lên khứ, tuy nhiên nhằm tranh giành tài ở tại mức tối đa thì ông hiểu được ông nên mua sắm một con cái ngựa nòi nhưng mà được tạo ra tương đương quan trọng nhằm nhảy cao. Và loại ngựa nòi này sẽ tốn thật nhiều chi phí rộng lớn kĩ năng của ông để sở hữ.

Snowman vẫn già—nó được tám tuổi hạc Lúc Harry mua sắm nó—và nó đã trở nên ngược đãi. Nhưng, chừng như Snowman ham muốn nhảy, vậy nên Harry đưa ra quyết định coi con cái ngựa rất có thể thực hiện được gì.

Điều nhưng mà Harry vẫn thấy thực hiện cho tới ông cho là rất có thể con cái ngựa của tôi với kĩ năng nhằm tranh giành tài.

Vào năm 1958, Harry ghi danh Snowman vô cuộc thi đua trước tiên của chính nó. Snowman đứng ở Một trong những con cái ngựa nòi xinh đẹp mắt, những con cái ngựa vô địch, nom nó thiệt là ko đích khu vực. Những người tạo ra tương đương ngựa không giống gọi Snowman là một trong “con ngựa xám tiều tụy.”

Nhưng một điều vi diệu, khó khăn tin tưởng vẫn xẩy ra trong thời gian ngày tê liệt.

Snowman vẫn thắng!

Harry kế tiếp ghi danh Snowman vô những cuộc thi đua không giống và Snowman kế tiếp thắng.

Khán fake khích lệ từng phiên Snowman thắng một cuộc đua. Nó phát triển thành một hình tượng về sự việc một con cái ngựa tầm thông thường rất có thể phát triển thành khác thường thế nào. Nó xuất hiện nay bên trên truyền hình. Người tớ ghi chép những mẩu truyện và giấy tờ về nó.

Khi Snowman kế tiếp thắng, một người tiêu dùng vẫn trả giá bán 100.000 Mỹ kim cho tới con cái ngựa già cả nhằm cày bừa, tuy nhiên Harry ko Chịu buôn bán. Vào năm 1958 và 1959 Snowman được gọi là “Con Ngựa Nổi Bật vô Năm.” Cuối nằm trong, con cái ngựa thiến xám—mà từng được dự tính bán ra cho người trả khá rẻ nhất—đã trúng tuyển chọn vô Danh Sách Danh Dự1 những con cái ngựa trình diễn nhảy cao có tiếng.

Đối với khá nhiều người, Snowman còn tồn tại chân thành và ý nghĩa nhiều hơn thế là một trong con cái ngựa. Nó phát triển thành một tấm gương về tiềm năng ẩn khuất, không được khai quật mặt mày trong những người tất cả chúng ta.

Tôi vẫn với thời cơ quen thuộc biết với khá nhiều người ấn tượng từ rất nhiều vị thế vô xã hội. Tôi vẫn quen thuộc biết những người dân nhiều và những người dân túng thiếu, có tiếng và thông thường, khéo léo và khù khờ.

Một số người ông xã hóa học nỗi buồn rầu, những người dân không giống đã cho chúng ta biết một sự bình an tâm tư chắc hẳn rằng. Một số người đã cho chúng ta biết nỗi đắng cay ko thể áp bức được, trong những khi những người dân không giống sáng ngời với nụ cười ko kìm nén được. Một số nhượng bộ như thất bại trong những khi những người dân khác—mặc mặc dù nghịch tặc cảnh—đã xử lý sự ngán chán nản và nỗi tuyệt vọng.

Tôi vẫn nghe thấy một số trong những người, có lẽ rằng chỉ trình bày đùa phần nào là, nhận định rằng những người dân niềm hạnh phúc là những người dân trọn vẹn không tồn tại óc thực tiễn so với điều đang được xẩy ra xung xung quanh bọn họ.

Nhưng tôi lại tin tưởng không giống.

Tôi vẫn biết nhiều người sinh sống vô nụ cười và lan chiếu niềm hạnh phúc.

Tôi vẫn biết nhiều người đang được sinh sống một cuộc sống thường ngày dư dật.

Và tôi tin tưởng rằng tôi biết nguyên do tại vì sao.

Hôm ni, tôi ham muốn liệt kê một vài ba đậm chất ngầu và cá tính công cộng nhưng mà những người dân niềm hạnh phúc nhất nhưng mà tôi quen thuộc biết đều phải có. Các đậm chất ngầu và cá tính này đó là những đức tính nhưng mà rất có thể biển lớn thay đổi cuộc sống thường ngày thông thường trở nên một cuộc sống thường ngày lênh láng phấn khởi và dư dật.

Trước không còn, bọn họ nốc lênh láng nước sự sinh sống.

Đấng Cứu Rỗi vẫn dạy dỗ rằng: “Uống việt nam tiếp tục cho tới, thì chẳng phải khát nữa. Nước tớ cho tới tiếp tục trở nên một mạch nước vô người tê liệt, văng đi ra cho tới sự sinh sống đời đời kiếp kiếp.”2

Khi một người vẫn trọn vẹn nắm vững và đồng ý thì phúc âm của Chúa chữa trị lành lặn những tâm trạng khổ đau, đem chân thành và ý nghĩa cho tới đến cuộc sống thường ngày, buộc ràng những người dân thân thuộc lại cùng nhau vày côn trùng link băng qua ngoài cuộc sống thường ngày hữu khử và mang 1 nụ cười ấn tượng cho tới đến cuộc sống.

Chủ Tịch Lorenzo Snow vẫn nói: “Chúa ko ban cho tới tất cả chúng ta phúc âm nhằm tất cả chúng ta sinh sống buồn rầu xuyên suốt cuộc sống bản thân.”3

Phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô ko nên là một trong tôn giáo buồn rầu và ưu sầu. Tôn giáo nhưng mà tất cả chúng ta đã nhận được được kể từ phụ thân u các cụ bản thân là một trong tôn giáo của niềm kỳ vọng và nụ cười. Đó ko nên là một trong phúc âm áp dụng nhưng mà là một trong phúc âm tự tại.

Việc đồng ý trọn vẹn vẹn phúc âm ấy là được tràn ngập sự vi diệu và đã đạt được quyền năng nằm trong linh vô tâm trạng. Đấng Cứu Rỗi phán rằng: “Còn tớ đang đi vào, hầu cho tới chiên được sự sinh sống, và được sự sinh sống dư dật.”4

Các anh u với mò mẫm tìm kiếm sự yên ổn tĩnh tâm trạng không?

Hãy nốc lênh láng nước sự sinh sống.

Các anh u với mò mẫm tìm kiếm sự bỏ qua, sự bình an, sự nắm vững, nụ cười không?

Hãy nốc lênh láng nước sự sinh sống.

Cuộc sinh sống dư dật là một trong cuộc sống thường ngày nằm trong linh. Có khá nhiều người ko dự phần trọn vẹn vô phúc âm đầy đủ của Chúa Giê Su Ky Tô, tuy nhiên chỉ test một không nhiều phúc âm tương đương tựa như các người ngồi xuống bàn yến tiệc nhưng mà chỉ test một không nhiều thực phẩm được đặt điều trước mặt mày bọn họ. Họ tuân theo thói quen—tham dự những cuộc họp của mình, liếc hiểu thánh thư, tái diễn điều nguyện cầu quen thuộc thuộc—nhưng lòng bọn họ thì đặt điều vô những điều không giống. Nếu trung thực, bọn họ tiếp tục quá nhận là bọn họ quan hoài điểm tin tưởng trạm gác tiên tiến nhất vô láng giềng, sự tăng lên và giảm xuống của thị ngôi trường đầu tư và chứng khoán và diễn biến của công tác truyền hình ưa quí của mình rộng lớn là những điều vi diệu cao quý và việc phục sự êm ả của Đức Thánh Linh.

Xem thêm: mua bán đồng hồ cũ

Các anh u với ước muốn dự phần vô nước sự sinh sống này và nếm mạch nước linh nghiệm tê liệt vô người bản thân văng đi ra cho tới sự sinh sống đời đời kiếp kiếp không?

Vậy thì chớ quan ngại. Hãy không còn tín nhiệm. Hãy cải cách và phát triển một đức tin tưởng không xẩy ra rung rinh trả điểm Vị Nam Tử của Thượng Đế. Hãy buông bỏ tận tình bản thân vô điều nguyện cầu thiết tha. Hãy hóa học chứa chấp sự nắm vững về Ngài vô tâm trí bản thân. Hãy kể từ vứt những sự yếu ớt tầm thường của tôi. Hãy bước tiến vô sự thánh thiện và hòa phù hợp với những giáo mệnh lệnh.

Hãy nốc lênh láng nước sự sinh sống của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô.

Đức tính loại nhì của những người dân sinh sống cuộc sống thường ngày dư dật là bọn họ hóa học chứa chấp lòng bọn họ với thương yêu thương.

Tình nâng niu là thực tế của phúc âm và là mệnh lệnh truyền rộng lớn lao nhất vô toàn bộ những mệnh lệnh truyền. Đấng Cứu Rỗi vẫn dạy dỗ rằng từng giáo mệnh lệnh không giống và điều giảng dạy dỗ của những vị tiên tri là vày phúc âm nhưng mà đi ra.5 Sứ Đồ Phao Lô vẫn ghi chép rằng: “cả pháp luật chỉ vậy là vô một điều này: Ngươi hãy yêu thương kẻ phụ cận như bản thân.”6

Chúng tớ thông thường ko lúc nào biết sản phẩm của một hành vi nhân kể từ giản dị. Tiên Tri Joseph Smith là kiểu mực của lòng trắc ẩn và thương yêu thương. Một ngày nọ, một group tám người Mỹ gốc Phi Châu cho tới nhà đất của Vị Tiên Tri ở Nauvoo. Họ đã đi được kể từ ngôi nhà của mình ở Buffalo, Thành Phố New York, khoảng chừng 1300 cây số nhằm bọn họ rất có thể ở cạnh vị tiên tri của Thượng Đế và Các Thánh Hữu. Mặc mặc dù bọn họ được tự tại, tuy nhiên bọn họ sẽ phải trốn rời ko cho tới những người dân nhưng mà rất có thể cho là bọn họ là những người dân quân lính vứt trốn. Họ Chịu đựng sự giá rét và khó khăn, bị sút không còn giầy và rồi vớ cho tới Lúc bọn họ chuồn chân ko xuyên suốt tuyến đường cho tới City of Joseph. Khi bọn họ cho tới Nauvoo, Vị Tiên Tri vẫn mừng đón bọn họ vào trong nhà bản thân và hùn từng người vô số bọn họ mò mẫm một khu vực nhằm ở.

Nhưng với cùng một đứa bé nhỏ gái thương hiệu là Jane dường như không tìm ra một ở đâu và nó khóc ko biết nên làm cái gi.

Joseph trình bày với nó: “Chúng tôi không thích một ai nên khóc ở trên đây cả.” Ông cù sang trọng Emma và nói: “Đây là một trong bé nhỏ gái nhưng mà bảo rằng nó [không có] ngôi nhà. Em với suy nghĩ là nó với nhà tại điểm trên đây không?”

Emma đồng ý . Từ ngày tê liệt trở chuồn, Jane sinh sống như là một trong người vô mái ấm gia đình này.

Nhiều năm tiếp theo Sự Tuẫn Đạo của Vị Tiên Tri và sau khoản thời gian bà cùng theo với những người dân chi phí phong thực hiện một chuyến thiên di nhiều năm cho tới Utah, Jane vẫn bảo rằng nhiều khi bà vẫn còn đó “thức dậy thân thuộc tối khuya và chỉ suy nghĩ về Anh Joseph và Chị Emma và bọn họ vẫn cư xử chất lượng tốt thế nào so với tôi.” Bà nói: “Joseph Smith là kẻ nam nhi cực tốt nhưng mà tôi từng gặp gỡ bên trên trần gian.”7

Chủ Tịch Gordon B. Hinckley vẫn bảo rằng những người dân tìm về giúp đỡ và đáp ứng những người dân không giống, thì “sẽ tiến bộ cho tới việc hiểu rằng một niềm sung sướng … mà người ta trước đó chưa từng biết trước tê liệt … Thiên thượng hiểu được với khá nhiều người bên trên trần gian này đang được rất cần phải giúp sức. Ôi, cực kỳ nhiều người. Thưa những anh u, tất cả chúng ta hãy vô hiệu hóa thái chừng hư đốn hư đốn, ích kỷ thoát ra khỏi cuộc sống thường ngày của tôi và hãy mò mẫm phương thức nhiều hơn thế vô sự đáp ứng những người dân không giống.”8

Chúng tớ thường rất vất vả. Rất dễ dàng nhằm mò mẫm đi ra những điều bào chữa trị cho tới việc ko thể tìm về những người dân không giống tuy nhiên tôi nhận định rằng những điều bào chữa trị này sẽ nghe như trống không trống rỗng so với Cha Thiên Thượng thể như cậu bé nhỏ học viên tè học tập trả cho tất cả những người nhà giáo của chính nó một bức thư ngắn ngủi đòi hỏi nó được nghỉ ngơi học tập từ thời điểm ngày 30 cho tới ngày 34 mon Ba.

Những người dành riêng không còn cuộc sống thường ngày của tôi trong công việc theo đuổi xua những ước ham muốn ích kỷ của tôi và ko màng cho tới những người dân không giống thì tiếp tục quan sát rằng, sau cùng, nụ cười của mình tiếp tục nông cạn và cuộc sống thường ngày của mình không tồn tại chân thành và ý nghĩa nhiều.

Những điều tại đây được xung khắc bên trên mộ bia của một người tựa như thế:

Nơi trên đây an nghỉ ngơi một người keo dán giấy kiệt nhưng mà vẫn sống và làm việc cho bạn dạng thân thuộc bản thân,

Và ko quan hoài cho tới điều gì ngoài những việc thu hùn gia tài của nả,

Giờ trên đây, điểm người ấy ở hoặc phương thức người ấy sinh sống,

Cũng chẳng ai biết và chẳng ai quan hoài.9

Chúng tớ được niềm hạnh phúc nhất lúc cuộc sống thường ngày của tất cả chúng ta được link với những người dân không giống qua chuyện thương yêu thương và sự đáp ứng vị thả. Chủ Tịch J. Reuben Clark vẫn dạy dỗ rằng “không với cùng một phước lành lặn nào là, không tồn tại nụ cười và niềm hạnh phúc nào là nhưng mà cho tới với tất cả chúng ta lại to hơn việc thực hiện nhẹ nhõm bớt cảnh khốn nằm trong của những người dân không giống.”10

Đức tính loại tía của những người dân sinh sống cuộc sống thường ngày dư dật là sự bọn họ tạo ra dựng cuộc sống thường ngày của mình trở nên một cuộc sống thường ngày lênh láng vi diệu, với việc giúp sức của Cha Thiên Thượng.

Bất luận tuổi thọ, yếu tố hoàn cảnh hoặc kĩ năng của tất cả chúng ta là gì, từng người tất cả chúng ta rất có thể dẫn đến một điều gì tê liệt khác thường vô cuộc sống thường ngày của tôi.

Đa Vít vẫn tự động thấy bản thân là một trong người chăn chiên tuy nhiên Chúa lại thấy ông là một trong vị vua Y Sơ Ra Ên. Giô Sép ở Ai Cập vẫn đáp ứng với tư cơ hội là một trong người quân lính tuy nhiên Chúa vẫn thấy ông là một trong vị tiên con kiến. Mặc Môn vẫn đem cỗ áo giáp của một người chiến sĩ tuy nhiên Chúa vẫn thấy ông là một trong vị tiên tri.

Chúng tớ là những nam nhi và những đàn bà của một Cha Thiên Thượng văng mạng, nhân kể từ và lênh láng quyền năng. Chúng tớ là những nhân loại vĩnh cửu tương tự được tạo ra dựng kể từ khu đất lớp bụi trần gian. Mỗi người tất cả chúng ta với tiềm năng nhưng mà tất cả chúng ta đa số ko thể tưởng tượng đi ra được.

Sứ Đồ Phao Lô vẫn viết: “Mắt ko thấy, tai ko nghe, và lòng người ko suy nghĩ cho tới, tuy nhiên Đức Chúa Trời vẫn rinh sẵn điều này cho tới những tình nhân mến Ngài.”11

Vậy thì, thực hiện thế nào là lại rất có thể với khá nhiều người vẫn tự động thấy tôi chỉ là một trong con cái ngựa xám già cả nua ko xứng đáng gì nhiều? Có một tia sáng sủa cao quý mặt mày trong những người bọn chúng ta—một ân tứ kể từ Cha Thiên Thượng nhân kể từ và vĩnh cửu của tất cả chúng ta. Chúng tớ tùy tiện ham muốn làm cái gi với ân tứ tê liệt.

Hãy yêu thương mến Chúa với toàn bộ tấm lòng, năng lượng, tâm trí và sức khỏe. Hãy dự phần vô những chính đạo rộng lớn lao và cao quý . Hãy thực hiện cho tới ngôi nhà bản thân trở nên điểm linh nghiệm, thánh thiện và sức khỏe. Hãy thực hiện vinh hiển những sự lôi kéo vô Giáo Hội của những anh u. Hãy hóa học chứa chấp tâm trí bản thân với kỹ năng và kiến thức. Hãy gia tăng hội chứng ngôn của những anh u. Hãy tìm về giúp sức những người dân không giống.

Hãy tạo ra dựng cuộc sống thường ngày của những anh u trở nên một cuộc sống thường ngày lênh láng vi diệu.

Thưa những anh u, cuộc sống thường ngày dư dật ko cho tới với tất cả chúng ta vô kiểu dáng và đã được thực hiện sẵn. Đó ko nên là một trong điều mà nó tớ rất có thể đặt mua và nom hy vọng sẽ có được nó vô số thư kể từ phú giữa trưa. Nó ko cho tới nếu như không tồn tại sự khó khăn và nỗi buồn rầu.

Nó cho tới qua chuyện đức tin tưởng, kỳ vọng và lòng có nhân. Và nó cho tới với những người dân nhưng mà tuy vậy gặp gỡ khó khăn và buồn rầu, hiểu những điều của một ngôi nhà văn vẫn nói: “Trong cảnh khốn nằm trong nhất của đời bản thân, sau cùng tôi vẫn hiểu rằng rằng vô tôi đã đạt được một niềm kỳ vọng ko thể dập tắt được.”12

Cuộc sinh sống dư dật ko nên là điểm đến chọn lựa của tất cả chúng ta. Đúng rộng lớn, tê liệt là một trong cuộc hành trình dài vi diệu nhưng mà chính thức từ thời điểm cách đây rất mất thời gian và sẽ không còn lúc nào dứt.

Một trong mỗi điều yên ủi của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô là sự việc nắm vững của tất cả chúng ta rằng kinh nghiệm tay nghề trần thế này chỉ là một trong khoảnh xung khắc ngắn ngủi ngủi so với cuộc sống thường ngày vĩnh cửu. Dù tất cả chúng ta đang được tại đoạn chính thức hoặc khi cuối của cuộc sống thường ngày trần thế của tôi, thì cuộc sống thường ngày này chỉ là một trong giai đoạn—một tiến trình ngắn ngủi.

Việc mò mẫm tìm kiếm cuộc sống thường ngày dư dật của tất cả chúng ta không xẩy ra số lượng giới hạn vày thời hạn tất cả chúng ta sinh sống bên trên trần thế nhưng mà sự dứt thiệt sự của chính nó chỉ rất có thể nắm rõ kể từ viễn ảnh vĩnh cửu nhưng mà trải nhiều năm vô vàn trước đôi mắt tất cả chúng ta.

Xem thêm: khách sạn lotte hà nội

Thưa những anh u, đó là vô sự mò mẫm tìm kiếm cuộc sống thường ngày dư dật nhưng mà tất cả chúng ta mò mẫm đi ra vận mệnh của tôi.

Như và đã được minh họa vô mẩu truyện của một con cái ngựa già cả nua, bị sa thải nhưng mà vẫn với phía bên trong nó tâm trạng của một con cái ngựa vô địch, thì cũng có thể có mặt mày trong những người tất cả chúng ta một tia sáng sủa cao trọng linh nghiệm. Ai hiểu rằng điều mà nó tớ với kĩ năng nhằm thực hiện nếu như tất cả chúng ta Chịu cố gắng? Cuộc sinh sống dư dật trực thuộc tầm với với của tất cả chúng ta nếu như tất cả chúng ta Chịu nốc lênh láng nước sự sinh sống, hóa học chứa chấp lòng bản thân với thương yêu thương và tạo ra dựng cuộc sống thường ngày của tôi trở nên một cuộc sống thường ngày lênh láng vi diệu.

Cầu van lơn cho tới tất cả chúng ta rất có thể thực hiện vì vậy là điều nguyện cầu khiêm nhượng của tôi vô tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.