lòng chỉ hướng về em

Editor: Cá cư tê

23

Bạn đang xem: lòng chỉ hướng về em

“Không đúng!” Tôi tỏ thái phỏng một cơ hội hùng hồn.

Sau cơ lấy túi chuồn chuồn cùng theo với chúng ta.

Đáng tiếc, tôi là kẻ ở đầu cuối chạy thoát khỏi cửa ngõ.

Tôi đứng ở cửa ngõ chống, quay trở về nom Giang Dục, ở đầu cuối ko đành lòng vứt anh ở trên đây 1 mình.

Haiz!

Thở lâu năm thườn thượt, tôi cam Chịu đựng đem tay Giang Dục lên vai rồi ra đi ngoài.

Khi chuẩn bị thoát khỏi hotel, một nhân viên cấp dưới đáp ứng tiến thủ về phía tôi.

Tưởng đâu nhân viên cấp dưới đáp ứng mong muốn cho tới giúp sức, tôi thở phào thoải mái.

Nhưng nom dường như nhân viên cấp dưới đáp ứng ko tấp tểnh hùn tôi hứng Giang Dục, ngược lại lịch sự và trang nhã, khách hàng sáo thưa với tôi: “Thưa cô, cô còn ko thanh toán giao dịch đâu!”

Tôi… u kiếp!

Tôi cam Chịu đựng chuồn quẹt thẻ, tiếp sau đó hứng Giang Dục lên xe taxi.

Trong xe cộ, xe cộ xóc nảy khiến cho đầu anh tựa nhập vai tôi.

Dưới ánh sáng của đèn lờ mờ ảo, khuôn mặt mũi Giang Dục trở thành nữ tính rộng lớn.

Tôi tức phẫn uất nhéo má Giang Dục, thưa lớn mặt mũi tai anh: “Ngày mai tỉnh rượu lưu giữ trả chi phí, nghe chưa?”

Giang Dục nhíu mi, đầu anh tương tự như cún con cái dụi dụi lần điệu ngủ tự do.

Cuối nằm trong, gối đầu bên trên đùi tôi ngủ.

Tôi vốn liếng tấp tểnh đẩy anh đi ra.

Nhưng nom điệu ngủ tự do của anh ý, ko biết vì sao ngược tim đang được rối loàn của tôi đột trở thành yên ổn bình.

Khi cho tới khu vực Giang Dục ở, tôi cần rơi rụng thật nhiều mức độ mới nhất rất có thể fake anh lên lầu.

Sau lúc để anh lên sô trộn, tôi xoay người sẵn sàng tách chuồn.

Nhưng vô thời điểm này, cổ tay bị hội tụ lại.

Là Giang Dục, anh lưu giữ lấy tôi.

Tôi xoay đầu lại, ko biết anh tiếp tục phanh đôi mắt kể từ khi này.

“Niệm Niệm, sao thời điểm ngày hôm nay em về muộn thế?” Anh loạng choạng vùng lên, bao bọc lấy tôi: “Anh đợi em rất rất lâu, hóng đến tới tận Lúc chuẩn bị qua loa sinh nhật em rồi.”

Những điều thưa mơ hồ nước này thực hiện hốc đôi mắt tôi ngay tức thì rét lên.

Tôi vẫn còn đấy lưu giữ thân phụ năm trước đó, Giang Dục tiếp tục nằm trong tôi đón sinh nhật phiên cuối.

Bình thông thường tôi cũng ko nhằm ý cho tới sinh nhật lắm, tuy nhiên Lúc yêu thương thì sến súa rộng lớn, tôi kỳ vọng Giang Dục rất có thể toàn tâm toàn ý ở tôi.

Nhưng hôm cơ, Giang Dục với cùng một trận đấu game.

Anh cứ mãi chơi trò giải trí bên trên PC.

Tôi tức phẫn uất tranh cãi lớn với anh, tiếp sau đó khó tính loại bỏ.

Ngày cơ tôi cố ý tắt điện thoại thông minh, nằm trong Lâm Miểu long dong phía bên ngoài một ngày dài, cho tới tối mới nhất về mái ấm.

Giang Dục tiếp tục ôm tôi như vậy này, trước tiên là van nài lỗi tôi, anh thưa anh tránh việc chọc phẫn uất tôi, tiếp sau đó dẫn tôi cho tới coi kim cương sinh nhật anh sẵn sàng mang lại tôi.

24

“Niệm Niệm, van nài lỗi em, anh sai rồi, về sau anh ko lúc nào mải miết game nữa. Cho mặc dù có tranh tài hay là không, chỉ việc em ko mang lại anh nghịch ngợm, anh sẽ không còn nghịch ngợm, được ko em?”

Giọng điệu của Giang Dục tràn trề sự cảnh giác, y hệt như bao nhiêu năm trước đó.

Tôi vấn đáp theo đòi bạn dạng năng: “Được.”

Anh thở phào thoải mái, buông tay đang được ôm tôi đi ra, tiếp sau đó kéo tôi cho tới chống ngủ: “Em coi, anh sẵn sàng gấu hoả hồng mang lại em…”

5faccb654a3f1

Đang thưa thì anh khựng lại: “Gấu đâu?”

Dưới ứng dụng của rượu, bước đi anh lảo hòn đảo.

Giang Dục loạng choạng kéo tôi lần gấu hoả hồng vô chống.

Thấy anh lần thế cũng không tìm kiếm thấy, mặt mũi toát đi ra vẻ nóng bức ruột.

Tôi đang tâm rút tay về, rộng lớn giờ nói: “Giang Dục, anh tỉnh lại chuồn, tất cả chúng ta chia ly lâu rồi!”

Nghe vậy, từ đầu đến chân Giang Dục dẻo quẹo, ngồi sụp xuống nệm.

Đôi tay hằn rõ rệt khớp xương của anh ý kháng trán một hồi lâu mới nhất ngấc đầu lên đợt nữa.

Lúc này trên đây, góc nhìn anh tiếp tục tươi tỉnh rộng lớn.

Xem thêm: page of wands trong tình yêu

Thấy tôi, anh khẽ nhíu mi, mím môi nói: “Cảm ơn cô đã lấy tôi về.” Giọng điệu vừa phải giá tiền nhạt nhẽo vừa phải xa xăm cơ hội.

Lòng tôi khá thắt lại, tuy nhiên lại tỏ vẻ chẳng sao cả nhấp lên xuống đầu: “Không cần thiết cảm ơn, anh nghỉ ngơi sớm chuồn, tôi chuồn trên đây.”

“Đừng.” Tôi đang được tấp tểnh chuồn, Giang Dục lại nói: “Cô ở lại trên đây đi! Căn mái ấm này… Vốn dĩ sẵn sàng mang lại cô.”

Vẻ mặt mũi anh tràn mệt mỏi, rõ rệt là đang được đại chiến với cơn say.

Không biết với cần vậy nên hay là không nhưng mà điều anh thổ lộ cũng êm ấm hơn trước đây cơ.

“Tô Niệm Niệm, tôi cho là sau thời điểm chia ly với tôi cô sẽ sở hữu cuộc sống thường ngày chất lượng rộng lớn, cũng bắt gặp người chất lượng rộng lớn, chứ không hề phải… Chứ ko cần đắm bản thân trụy lạc. Cô chia ly với Bàng Thụy được không? Coi như… Coi như tôi cầu van nài cô.”

Người tiếp tục châm chọc, mai mỉa tôi kể từ thời điểm Shop chúng tôi mới nhất tái ngộ, bên trên mặt mũi khi đó lại với vài ba phần cầu van nài.

Tôi nom trực tiếp vô hai con mắt sâu sắc thẳm của anh ý.

Ánh đôi mắt anh xanh ngắt, rõ rệt lúc này anh tiếp tục tươi tỉnh.

Là đang được thì thầm với tôi một cơ hội tươi tỉnh, chứ không hề cần nhân cơn say thưa bừa.

Phòng tuyến trong tim tôi lại sụp sụp đợt nữa, tôi căn vặn anh: “Tại sao?”

“Bởi vì… Bởi vì…”

Anh phanh mồm rất nhiều lần, tuy nhiên ko thể thể hiện câu vấn đáp.

Cũng ko biết vì thế sao, thời điểm này, tôi mong muốn với cùng một đáp án: “Giang Dục, nếu như tôi chia ly với Bàng Thụy, anh tiếp tục trở lại tôi một đợt nữa sao?”

25

Tôi vừa phải thổ lộ, Giang Dục ngay tắp lự sững người.

Bầu không gian yên lặng thiệt lâu.

Lâu cho tới nỗi sự kiên trì của tôi đều hao không còn.

“Tôi biết câu vấn đáp.” Tôi nhảy cười cợt nhấp lên xuống đầu.

Tôi tiếp tục biết tiếp tục vì vậy.

Bề ngoài là tôi ở trốn tách Giang Dục, không thích trị khỏi với Giang Dục, tuy nhiên bên trên thực tiễn, người thiệt sự không thích trị khỏi là anh.

Từ khoảnh tương khắc loại mác “chê túng bấn mải miết giàu” treo bên trên người tôi, anh sẽ không còn mến tôi nữa.

Lần này, tôi tách chuồn vô nằm trong kiên tấp tểnh.

Tôi trước đó chưa từng suy nghĩ cho tới, tôi vừa phải bước thoát khỏi cửa ngõ đã trở nên Giang Dục kéo mạnh về.

Rầm ——

Anh ngừng hoạt động lại, đè tôi bên trên cửa ngõ, nụ hít bá đạo và rét phỏng tức thì ngay tức thì phủ xuống.

Cho cho tới Lúc tôi chuẩn bị thở ko nổi, anh mới nhất buông tôi đi ra.

Anh ôm mặt mũi tôi, chóp mũi thiên về phía tôi: “Niệm Niệm, anh đồng ý, tất cả chúng ta quay trở về đi?”

Cảm cảm nhận được sức nóng phỏng khung hình của Giang Dục, ngược tim giá tiền giá chỉ của tôi rét lên một đợt nữa.

“Được, tất cả chúng ta quay trở về đi!”

Dứt điều, tôi dữ thế chủ động hít lên môi anh.

Đêm ni được tấp tểnh sẵn là ko bình yên ổn.

Ngày ngày tiếp theo, tôi tỉnh dậy trong tim Giang Dục.

Nhớ lại chuyện bốc đồng xẩy ra tối qua loa, sức nóng phỏng bên trên má tôi tăng phin.

Mặc cho dù bao nhiêu năm trước đó Shop chúng tôi đã và đang ở cộng đồng, tuy nhiên bao nhiêu năm tiếp theo ở cộng đồng nệm, vẫn đang còn cảm xúc vô cùng… Kích mến.

Dù cho công việc xẩy ra tối qua loa với chút nôn nóng.

Nhưng là 1 người cứng cáp, tôi tiếp tục phụ trách về hành vi của tớ.

Nếu tiếp tục đồng ý quay trở về với Giang Dục thì tôi tiếp tục demo ở mặt mũi anh đợt nữa.

Tôi nom khuôn mặt mũi đẹp mắt trai của Giang Dục, tức thời ko biết lát nữa cần đương đầu với anh ra sao Lúc anh tỉnh dậy.

Thế là tôi lặng lẽ tách nệm, ra bên ngoài mua sắm thức ăn, lúc về thực hiện bữa sáng sủa thương yêu mang lại Giang Dục.

Kể kể từ Lúc thực hiện bloger siêu thị nhà hàng, thời buổi này tôi cũng chuồn mua sắm thức ăn, tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay tôi cảnh giác rất là nhiều.

Sau Lúc vậy thức ăn quay về mái ấm Giang Dục, anh tiếp tục dậy, không chỉ có vậy còn ăn diện gọn gàng.

Hai cúc áo bên trên nằm trong của cái sơ-mi ko mua sắm cúc, nhằm lộ xương quai xanh lơ tinh xảo của anh ý.

Cấm dục lại mải miết người.

Tôi ko nhịn được suy nghĩ về tối qua…

Xem thêm:

Tôi đỏ hỏn mặt mũi giơ thức ăn vô tay lên, sẵn sàng thực hiện bữa sáng sủa mang lại Giang Dục.

Anh lại cướp điều tôi.

Khác với việc nữ tính lưu luyến tối qua loa, thời điểm này, giọng điệu của anh ý giá tiền lùng vô cùng: “Không cần cô rất rất với khí phách không thích tại phần này của tôi sao? Tại sao lại dữ thế chủ động cho tới đây?”