nàng dâu cực phẩm nhiễm dao tống tử văn

Khuôn mặt mũi vốn liếng rét mướt lùng của anh ấy nở nụ cười cợt, ngày càng tươi tỉnh, tựa như vóc dáng của một thiếu thốn niên nhiệt huyết.

I

Bạn đang xem: nàng dâu cực phẩm nhiễm dao tống tử văn

Trong một không khí hăng hái, vô tình toát rời khỏi sự say đắm hoặc hấp dẫn.

Đàm Hi ngửa đầu, xua tan khá nước vô đôi mắt, cô cười cợt với anh: “Nhẫn tiếp tục kéo ra rồi, ko treo vô cho tới em à?”

Lục Chinh di động cầm tay cô, treo nhẫn vô, size một vừa hai phải khớp, hoàn hảo ko tì vết.

“Bây1giờ, cho tới phiên em.” Anh lại kéo ra một cái nhẫn không giống, loại nhẫn phái mạnh giản dị cứng rắn, bịa đặt vô tay Đàm Hi. Đàm Hi nhận lấy, nâng tay Lục Chinh lên, kể từ từ treo vô ngón vô danh.

Mười ngón tay đan chặt vô nhau, tỏa nắng lóa mắt.

“Xuân đái một xung khắc trân quý ngàn vàng, ko thể tiêu tốn lãng phí...”

Đàm Hi đang được ham muốn nói: “Ưm...”

Thì mồm bị ngăn lại.

Một tối xuân sắc, sóng đập mãi không ngừng nghỉ.

Ngày8hôm sau, nhị người cho tới doanh nghiệp như thông thường lệ.

“Đàm Tổng, xin chào buổi sớm.”

“Chúc mừng Đàm Tổng.”

Tầng 27, Đàm Hi một vừa hai phải thoát khỏi cầu thang máy, Lâm Tâm bèn tiến thủ lên đón.

“Chúc mừng boss khủng, kẹo tin vui và đã được phân phát xuống rồi.” “Vất vả rồi. Nhưng sao anh lại ở đây?” Judy thư ký mới nhất đang đi vào, theo đuổi lý tuy nhiên thưa Lâm Tầm nên nên ngồi ở phần tử thanh toán chứ.

“Vẫn còn 1 giờ nữa mới nhất xuất hiện, tôi2đến nhằm report tình hình trấn áp CP của Phúc Tường.”

Đàm Hi gật đầu: “Vào văn chống rồi thưa.”

Hai người vô vô, thư ký mới nhất Judy đem nhị ly coffe giá buốt vô.

Lâm Tầm: “Cảm ơn”

Judy mỉm cười: “Không cần thiết khách hàng sáo.” Lúc rời khỏi không bao giờ quên ngừng hoạt động lại.

Lâm Tầm hớp một ngụm, vị thơm tho mặn mòi.

“Thế nào là, thư ký mới nhất của tôi ko tệ chứ?” Đàm Hi nhướng ngươi.

“Có thể lọt được vào4mắt của Đàm Tổng, tất yếu ko nên người thông thường rồi.”

“Chậc, mồm lưỡi thời gian nhanh nhẹn rộng lớn quá nhiều nhỉ.”

Lâm Tâm cười cợt từ tốn, trả văn khiếu nại vô tay tới: “Phân tích phía chuồn của tía ngày mới đây, và cả sách lược trấn áp.”

Đàm Hi nhận lấy, gọi lướt nhanh: “Khống chế giá chỉ CP tương đối tốt, đợi ổn định quyết định ở tại mức 30 tệ thì rất có thể tạo ra dịch chuyển lưỡi cưa, lưu ý vận tốc, tránh việc quá đột ngột, tất cả chúng ta vẫn tồn tại hiện nay nghị với mặt mũi Phúc Tường.”

“Ừ, trong trái tim tôi tự động với đo lường và tính toán.”

Đàm Hi đóng góp tư liệu, trả lại cho tới anh ta: “Rút tiền bạc CK rời khỏi trước, Thịnh Dụ rất có thể ổn định quyết định thêm thắt nhị ngày.”

“Được.”

“Tình hình cọ xát của nhân viên cấp dưới vô phần tử thanh toán thế nào là rồi? Bầu không gian thao tác rời khỏi sao?”

“Đều là kẻ trẻ em tuổi tác, với chủ thể công cộng, nhanh gọn thích nghi cùng nhau, tuy rằng có những lúc vẫn tồn tại tồn bên trên sự không tương đồng về mặt mũi trình độ chuyên môn, tuy nhiên xét về tổng thể thì khá là hòa thuận.”

“Bộ phận thanh toán kinh doanh thị trường chứng khoán với không nhiều người, cầu hóa học ko cầu lượng, tuy nhiên nhân tài thông thường hoặc tự động phụ, về mặt mũi kiểm soát và điều chỉnh mối liên hệ người cùng cơ quan, dĩ nhiên anh tiếp tục nên tiêu tốn nhiều tâm tư tình cảm một chút ít.”

Lâm Tầm gật đầu: “Tôi tiếp tục rõ ràng.”

Nửa mon sau, giá chỉ CP của Phúc Tường quay về nấc trước lúc xẩy ra “chuyện thu mua”, CK và Thịnh Dụ phân phối chuồn bớt số CP thu về được 2 trăm triệu, phát triển thành kẻ thành công sau nằm trong.

Cuối mon 7, thiệp mời mọc đám hỏi của cậu mái ấm Phúc Tường và công chúa nước Ả rập được gửi cho tới tay Đàm Hi, địa điểm: Manhattan.

Nhiễm Dao bận kết thúc việc update ngày xuân hạ, ở đầu cuối cũng coi như và đã được rảnh rỗi.

“Đàm đại tổng tài, nghe thưa cậu một vừa hai phải tìm kiếm được một số phệ bở kể từ vị trí Phúc Tường, với hào hứng ra phía bên ngoài xuống phố với tớ, sẵn tiện xài bớt chi phí không?”

“Địa điểm.”

“Vạn Tượng Thành.”

Đàm Hi bố trí kết thúc việc làm, lái Porsche cho tới trực tiếp điểm hẹn.

Xe xịn, siêu mẫu, tỷ trọng xoay đầu cao ngất ngưỡng.

Nhiễm Dao ngồi vô quán coffe ngoài thiên nhiên, cô vùng lên, ngoặc tay với Đàm Hi.

Hai người tụ họp, chuồn trực tiếp vô trung tâm thương nghiệp.

“Hôm ni cậu với coi “Báo tài chủ yếu tài chính không?” Nhiễm Dao phi vào cầu thang máy trước, tiếp sau đó xoay lại cười cợt với Đàm Hi.

“Cậu ham muốn nói đến việc Đàm Vi?” Đàm Hi đem giầy gót cao phi vào, ấn nút ngừng hoạt động.

“Chỉ trừng trị với 500.000 tệ, cái giá chỉ thực hiện người ác quá thấp.”

“Còn cấm vô thị trưởng 5 năm, một bài học kinh nghiệm lưu giữ đời giành riêng cho chúng ta.”

“Nhưng tớ vẫn thấy quá nhẹ nhàng. hầu hết khách hàng lẻ bị lừa như vậy, nếu như không nên cậu rời khỏi tay hỗ trợ Phúc Tường thì chỉ e là sẽ sở hữu được người nhảy lầu tổn thất.”

Đàm Hi nhéo mặt mũi cô ấy: “Sao nào là, bất bình thay cho cho tới tớ à?”

Nhiễm Dao trừng đôi mắt hạnh to tát tròn trĩnh.

Đàm Hi càng nhìn càng quí, “Bỗng nhiên phân phát xuất hiện cậu nhìn khá tương tự với con cái nhỏ bé mái ấm tớ...”

“Đáng ghét!”

Ôm lấy bẫy vai của cô ấy ấy, vóc dáng cao bồi bên trên người Đàm Hi bị khơi khêu rời khỏi trả toàn: “Cô nhỏ bé dễ thương và đáng yêu, chớ phiền lòng, bắt gặp thì ko gọi là tổn thất, nhìn ko thấy mới nhất gọi là tổn thất cả vốn liếng lộn lãi.”

“Hả?”

Xem thêm: học viện anh hùng nhân vật

“Không hiểu?” Đàm Hi ghé sát vô.

Nhiễm Dao đỏ chót mặt mũi, nhị đôi mắt long lanh: “Không... thiếu hiểu biết nhiều.”

“Cậu suy nghĩ coi, trước đó Uông Hải Thành rất có thể hoành hành vô thị ngôi trường CP A, một trong những phần là dựa vào tiềm năng được thu thập trước khi, một trong những phần là dựa vào nổi tiếng của Đàm Vi. Bây giờ nhị người bị xử trừng trị, không chỉ có tổn thất chuồn mặt mũi mũi mà còn phải cả thanh danh. Sợ rằng về sau tiếp tục bắt gặp nên sự kháng đối của những người đùa CP, nếu còn muốn người sử dụng doanh nghiệp tiếp tục lên sàn nhằm dò xét chi phí thì chỉ e rằng không hề dễ dàng như trước đó nữa.”

Bỏ gốc lấy ngọn, tổn thất chuồn ưu thế tuyên chiến và cạnh tranh cơ phiên bản nhất, thiệt sự ko biết nên thưa Đàm Vị ngốc hoặc là ngu si nữa.

Nhiễm Dao nhìn chằm chằm Đàm Hi với vóc dáng ngờ ngạc, cỗ dạng một vừa hai phải dễ thương và đáng yêu một vừa hai phải xứng đáng nuông chiều.

Chóc chóc...

Ting!

Đàm Hi ko kìm giữ nổi, thơm một chiếc lên trên bề mặt Nhiễm Dao, nằm trong thời điểm này, cửa ngõ cầu thang máy cởi rời khỏi.

Người phía bên trong và ngoài đều ngờ ngạc.

Nhiễm Dao vẫn ngập trong vẻ xấu xa hổ và lúng túng Khi bị bạn tri kỷ hồn lén. Cô xoay người bắt gặp Tống Tử Văn đang được đứng lặng yên ngoài cầu thang máy, khắp cơ thể cô sửng bức.

Còn vô đôi mắt anh tớ, cái vóc dáng ngờ ngạc và song gò má ửng hồng tê liệt, rõ rệt là bộc lộ của sự việc xấu xa hổ.

Đàm Hi cũng bắt gặp Tổng Tử Văn, cười cợt thưa “Hi”, tuy nhiên tay vẫn gác lên vai Nhiễm Dao, ko hề với ý ham muốn thu về.

Anh tớ biển khơi sắc. Vào khi cửa ngõ cầu thang máy cởi rời khỏi Khi nãy, anh tớ bắt gặp động tác hồn của Đàm Hi, huống hồ nước gì, vệt son làm đẹp môi rảnh nhạt nhẽo bên trên má của Nhiễm Dao đã và đang chứng tỏ được suy luận của anh ấy.

Một người phụ phái đẹp, thơm một người phụ phái đẹp khác?!

Và lại Nhiễm Dao cũng ko bài xích xích.

Trong lòng Tống Tử Văn thấy rất rất... à... vi diệu.

Ngoại trừ quá bất ngờ thì còn thấy khá... chua xót?

“Có nên cầu thang máy cho tới rồi không?” Một tay Tống Thanh xách túi sắm sửa, một tay không giống khoác lấy tay Tống Tử Văn.

Hai người đứng cùng nhau, chúng ta đều khoác đồ dùng tây đen sạm, nhìn tương tự một đôi bạn trẻ, mặc dù là sắc đẹp hoặc độ cao đều khá xứng song.

Nhưng điều khan hiếm với là, khí hóa học chững chàng trang nghiêm bên trên người chúng ta đều y hệt nhau.

Nhiễm Dao động đậy khóe môi, ánh nhìn nhìn lướt qua loa hai tay đang được khoác vô nhau. Có suy nghĩ, trái khoáy nhiên loại phụ phái đẹp này vẫn phù hợp với Tống Tử Văn rộng lớn.

“Thang máy cho tới rồi, tất cả chúng ta chuồn thôi, Burberry với kiểu mẫu mới nhất, tớ khá quí cái túi đeo red color tê liệt...” Nói kết thúc, cố xoay sang trọng cười cợt với Đàm Hi, nghiêng người thoát khỏi cầu thang máy, cũng chuồn lướt trực tiếp qua loa người Tống Tử Văn, ko hề với ý ham muốn tạm dừng.

Đàm Hi tự nhiên suy nghĩ cho tới một kể từ...”Người kỳ lạ thân thuộc nhất“.

Nắm chặt vai Nhiễm Dao, lẳng lặng tiếp thêm thắt mức độ lực cho tới cô ấy.

“Ôi! Sao cậu nhằm lại vệt son làm đẹp môi thế này?”

“Xem như má hồng chuồn.”

“Đáng ghét=” Nũng nịu.

Đàm Hi nhảy cười cợt trở nên giờ, liếc nhìn Tống Tử Văn đàng sau sống lưng. Cô cúi đầu, vẫn tồn tại ham muốn thơm Nhiễm Dao.

Nhiễm Dao né đi: “Đồ sắc phái đẹp mái ấm cậu!” Kèm với này đó là giờ cười cợt duyên dáng vẻ.

“Chị dầu phóng khoáng thiệt.” Tống Thanh chậc một giờ, “Nam phái đẹp ăn vớ nhỉ? Chắc ko nên là lưỡng...”

Tống Tử Văn rét mướt lùng liếc nhìn: “Nhiều chuyện.”

Tống Thanh bĩu môi, nhìn theo đuổi bóng hình dần dần ra đi của Đàm Hi với ánh nhìn hâm mộ: “Cô ấy ham muốn thơm người không giống trước mặt mũi tất cả chúng ta, cũng ko sợ hãi anh Chinh hiểu rằng. Không nghe biết lúc nào em cũng rất có thể ngông nghênh như cô ấy đây? Chắc chắn tiếp tục rất rất đã!”

Tổng Tử Văn hừ rét mướt, nào là chỉ “muốn hôn”, tuy nhiên là tiếp tục hồn luôn luôn rồi!

Tổng Thanh ko hề phát hiện rời khỏi vẻ không giống thông thường của anh ấy trai. Cô vẫn tồn tại đang được cảm thán: “.... Với ĐK là, em nên với 1 bạn nữ một vừa hai phải dễ thương và đáng yêu một vừa hai phải ngây ngốc như đứa bạn của cô ấy ấy, thiệt sự dễ thương quá chuồn...”

“Tống Thanh, em với chuồn hoặc không?” Anh tớ tiếp tục đứng vô cầu thang máy, rét mướt lùng nhìn cô.

“Ối... Ai lại chọc anh rồi?” Mặt ngươi xấu xa xí như vậy.

Nói kết thúc, sải bước tiến vô.

Cửa đóng góp lại, chính thức kể từ từ trở lại.

Ai chọc anh nhỉ? Tổng Tử Văn thì thầm suy nghĩ.

Trong đầu thông thoáng hiện thị lên vóc dáng nhị má đỏ chót bừng, hai con mắt ẩm ướt của cô ấy, chỉ mất test qua loa rồi mới nhất biết, song môi tê liệt lắng đọng biết từng nào...

“Anh, anh rất rất giá buốt sao?”

“... Không với.”

“Vậy sao?” Tống Thanh nửa tin yêu nửa ngờ, thể sao lại rời khỏi nhiều những giọt mồ hôi như thế?

Rõ ràng trung tâm thương nghiệp rất rất đuối rét mướt tuy nhiên.

Nhiễm Dao một phân phát quét dọn không còn nhị cái túi đeo, kiểu mẫu mới nhất trong đợt, giá thành không hề rẻ mạt.

Đàm Hi lựa chọn 1 song hoa tai, rubi bên trên rất rất phù hợp với cái nhẫn bên trên tay cô.

“Cách nào là nhằm giải sầu? Chỉ với mua sắm túi đeo tuy nhiên thôi.”

Nhiễm Dao xách theo đuổi chiến lợi phẩm, cười cợt thỏa mãn nhu cầu.

Đàm Hi gật đầu phụ họa theo đuổi.

Trong một giờ tiếp sau, hành động mua sắm cất mua sắm quẹt quẹt quẹt “tàn bạo” của nhị người tiếp tục lý giải rất rõ ràng ràng hàm nghĩa “phá của chân chủ yếu.

“Mệt bị tiêu diệt chuồn được!” Nhiễm Dao ngồi xuống ghế mát xa vô chống nghỉ dưỡng, một vừa hai phải tẩm quất chân, một vừa hai phải mang đến chiến lợi phẩm.

Xem thêm: chưa bao giờ mẹ kể hợp âm

Đàm Hi gọi nhị ly nước, bịa đặt túi sắm sửa xuống cạnh chân, rút một tấm thiệp viền hồng kể từ vào trong túi rời khỏi, trả cho tới.

Nhiễm Dao sửng bức, nhận lấy, đồ dùng chất lượng tốt, còn tương đối nặng trĩu nữa.

“Sao nào là, cậu và Lục soái ca sẵn sàng thực hiện tiệc mừng à?” Vừa thưa, một vừa hai phải cởi rời khỏi, “Chà... giờ đây đang được tồn tại người sử dụng giờ Ả rập viết lách thiệp mời mọc à?”