tình nhân của thẩm tổng

Xem thêm: bài hát nhớ ơn bác

Bạn đang xem: tình nhân của thẩm tổng

Chương 53: Tình nhân

Hai nghề giáo xì xầm buôn dưa lê, đúng khi bị Tạ U U và Thẩm Trung nghe được.
Đương nhiên Tạ U U biết, mặc dù là ngôi trường học tập thì cũng sẽ có được rất nhiều người liếc đôi mắt cho tới group học viên mái ấm gia đình sở hữu chi phí sở hữu thế, quan lại nhị đại, phú nhị đại. Ít nhiều cũng sẽ có được bất công.
Lỡ như 1 thời buổi này bại liệt nhờ người trợ giúp, có lẽ rằng còn hoàn toàn có thể tận dụng nhờ vả.
Chỉ là, những đứa trẻ con bại liệt cũng hoàn toàn có thể tiếp tục vì như thế tư lợi của những người này này mà bị thương tổn. Khó tách ngoài sẽ có được một số trong những người vì như thế nhằm nhờ vả chút mối liên hệ hoặc là quyền lợi gì bại liệt, cố ý bịa đặt một chiếc bẫy mang lại đứa trẻ con. Ngẫm lại vẫn cảm nhận thấy những đứa trẻ con vì vậy cũng rất đáng để thương.
Tạ U U nhìn thanh lịch Thẩm Trung theo đuổi phiên bản năng, phân phát hiện nay bên trên mặt mũi cậu không tồn tại phản xạ gì, tương tự như tiếp tục tập luyện mãi trở thành quen thuộc.
Nhưng ngẫm lại thì cô hoàn toàn có thể nghĩ về cho tới, lẽ nào Thẩm Phi Bạch ko nghĩ về cho tới sao?
Những việc này, căn phiên bản ko cần thiết cô nghĩ về nhiều thay cho mang lại Thẩm Trung, tía cậu ấy đó là Thẩm Phi Bạch, những người dân không giống thảm rộng lớn cậu ấy nhiều, ví như cô.
Đến khi lên xe cộ, Thẩm Trung bịa đặt cặp sách xuống.
Điện thoại của Tạ U U cũng vang lên, là Thẩm Phi Bạch gọi cho tới, cô banh hình mẫu lên, nhận bao nhiêu.
“Mọi người đang được ở đâu, đón Thẩm Trung chưa?” Giọng rằng của những người nam nhi ở mặt mũi tai nghe đặc biệt lôi kéo, phái nữ sinh thông thường đoán chừng sẽ không còn kiềm lòng được, thiệt sự là vượt lên trước tội lỗi.
Tạ U U ổn định tấp tểnh lại lòng tin, vâng một tiếng: “Đón rồi ạ, cậu ấy đang được phía trên xe cộ. Anh tan thực hiện chưa?”
Bên bại liệt giới hạn một chút: “Vẫn ko. Sao vậy?”
Ngữ điệu của lời nói này còn đem theo đuổi chút êm ả, cô nhịn nhường như sở hữu thể tưởng tượng được biểu cảm của anh ý.
Anh như vậy này, Tạ U U luôn luôn sở hữu chút ước muốn ko kìm được.
Thật đi ra vừa vặn rằng kết thúc câu bại liệt, cô mới mẻ phân phát hiện nay bản thân giống như là đang trông chờ anh hết giờ làm, tương tự như người bà xã đợi ck tan ca về bên. Trong lòng cô khá ngượng, bề ngoài khá tổn thất đương nhiên một chút ít, ko biết anh sở hữu hiểu nhầm bản thân ko.
Nghe Thẩm Phi Bạch chất vấn vậy, cô vội vã vàng nói: “Không cần tiếp tục rằng ban đêm bên cạnh nhau ăn cơm trắng sao? Một giờ nữa bọn em tiếp tục cho tới trung tâm thành phố Hồ Chí Minh, đợi anh ở đâu được ạ?”
Giờ phút này Tạ U U cũng ko xem xét cho tới, nam nhi của Thẩm Phi Bạch đang được dựng lỗ tai lên, nỗ lực nghe lén chúng ta thì thầm điện thoại cảm ứng thông minh.
Thẩm Phi Bạch tâm lý một chút ít, nói: “Đồ ăn ở quán Hồ Công đàng Tân Xã cũng ko tệ, phen trước tiếp tục ăn rồi, em bảo thư ký Tống bịa đặt chống lên đường. Còn một buổi họp khoảng chừng nửa giờ, đợi kết thúc việc anh tiếp tục cho tới mò mẫm em và Thẩm Trung.”
“Vâng.” Tạ U U rằng kết thúc, thấy anh ko rằng gì được, cô lại rằng một câu: “Vậy em hớt tóc máy nhé?”
Thẩm Phi Bạch ừ một giờ, sau này lại nhắn gửi tìm hiểu cô: “Đến thì cứ ăn trước, ko cần thiết đợi anh, mong muốn nên ăn những gì thì tự động bản thân lựa chọn.”
“Vâng.” Tạ U U cong đôi mắt cười cợt, ngắt điện thoại cảm ứng thông minh.
Mỗi phen thì thầm điện thoại cảm ứng thông minh với anh, cảm hứng microphone đều là khá rét. Tạ U U lặng lẽ phỉ nhổ chủ yếu bản thân, thiệt sự vượt lên trước là không tồn tại chi phí thiết bị.
Tạ U U thì thầm điện thoại cảm ứng thông minh kết thúc, Thẩm Trung vội vã vàng ngồi ngay lập tức ngắn ngủi, tương tự như người nghe lén cô thì thầm điện thoại cảm ứng thông minh vừa vặn rồi ko cần là cậu ấy vậy.
Cô rằng với Thẩm Trung: “Ba cậu bảo tôi fake cậu cho tới quán Hồ Công, tối ni tất cả chúng ta bên cạnh nhau ăn cơm trắng.”
Thẩm Trung tỏ vẻ không vấn đề gì cả: “Được thôi.”
Tạ U U liếc nhìn Thẩm Trung, lại cảm nhận thấy ngược tim của đứa nhỏ này quá to.
Cô vẫn chất vấn một câu: “Mẹ cậu đâu?”
Thật đi ra cho tới đón cậu tan học tập, u cậu ấy cho tới mới mẻ là phù hợp nhất
Thẩm Trung: “Không sở hữu trong nhà thì chắc chắn rằng ở bên phía ngoài.”
Tạ U U uyển gửi nói: “Thật đi ra thời điểm hôm nay cậu tránh việc nhằm tôi cho tới đón cậu.”
Thẩm Trung nghe thế thì ngước đôi mắt lên nhìn cô: “Tại sao?”
Tạ U U ko vấn đáp thẳng, tuy nhiên nỗ lực thay đổi một cơ hội rằng không giống mang lại cậu ấy nghĩ: “Cậu cảm nhận thấy lập ngôi trường của tôi và cậu là đứng cộng đồng một vị trí sao?”
Ngay cả thư ký Tống ở phía đằng trước đã và đang nhìn đi ra, tía cậu ấy sở hữu tình nhân, đặc biệt sở hữu kỹ năng tiếp tục uy hiếp vị thế của cậu ấy trong nhà bọn họ Thẩm. Tuy rằng cô cũng ko tính là u tiếp, tuy nhiên so với Thẩm Trung tuy nhiên rằng, từng chuyện ko cải tiến và phát triển cho tới sau cùng thì cái gì rồi cũng hoàn toàn có thể xẩy ra.
Thẩm Trung khó khăn hiểu nhìn cô, trả lời: “Ba tôi chắc chắn là sẽ không còn nhằm những người dân hoàn toàn có thể thực hiện thương tổn tôi ở ở kề bên tôi, do đó tôi không tồn tại gì cần lo ngại.”
Tạ U U ko tạo cho Thẩm Trung thức tỉnh đại ngộ, tuy nhiên thiệt đi ra lại nhằm chủ yếu bản thân nắm rõ chuyện nhập bại liệt.
Thẩm Trung rằng ko sai, sao Thẩm Phi Bạch hoàn toàn có thể nhằm người dân có tính nguy nan ở ngay gần cậu ấy? Chắc chắn anh tiếp tục xác lập cô sẽ không còn thực hiện sợ hãi nam nhi anh, sẽ không còn tạo ra trở thành uy hiếp mang lại cậu ấy, nên mới mẻ hoàn toàn có thể mang lại cô sở hữu thời cơ ở ngay gần Thẩm Trung?
Cô phân phát hiện nay bản thân còn chẳng tâm lý thấu đáo vày một đứa trẻ con, thiệt đi ra với tính cơ hội của Thẩm Phi Bạch, cô cũng nên dự liệu được kỹ năng này từ xưa, cô cũng ko trọn vẹn nắm rõ về Thẩm Phi Bạch.