tôi có bay tạt ngang qua sông đà mấy lần

ĐỀ 1:

Tôi đem cất cánh tạt qua qua chuyện Sông Đà bao nhiêu phen,… rồi cứ thế mà phiết vô phiên bản loại lai chữ.”

Bạn đang xem: tôi có bay tạt ngang qua sông đà mấy lần

I. Mở bài:

- Giới thiệu về người sáng tác và tác phẩm:

- Nêu yếu tố cần thiết nghị luận: dẫn vô hình tượng sông đà.

- Đoạn văn tuy nhiên tất cả chúng ta phân tách /cảm nhận là phần sau của tp, tác

giả triệu tập tự khắc họa vẻ đẹp mộng mơ trữ tình của con cái sông Tây Bắc qua chuyện việc

miêu miêu tả Hình dáng vẻ, màu sắc sắc của sông Đà. Đây là đoạn văn thể hiện tại rõ những sẻ

đẹp riêng lẻ của loại sông và ngòi cây bút tài hoa của tác fake.

Tôi đem cất cánh tạt qua qua chuyện Sông Đà bao nhiêu phen,… rồi cứ thế mà phiết vô phiên bản loại lai chữ.”

II. Thân bài:

1. Luận điểm 1: đoạn gửi ý:

Sông Đà 1 dòng chảy của tự nhiên. Nhưng bằng tài năng Nghệ thuật

của mình NT đã biến con ng đà từ 1 thực thể tri, giác trở thành 1 sinh

thể sống thực sự có tâm hồn, tính cơ hội. Trong tác phẩm NLĐSĐ, SĐ mang trong

mình 2 nét tính cách trái ngược nhau: hung bạo trữ tình. Khi thượng nguồn

con sông dữ dội, hng bạo bao nhiêu với cảnh “cảnh đá bờ sông “dựng vách

thành”, với mặt ghềnh Hát Lóong nước đá, đá sóng, sóng gió, cuồn

cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm”, với những cái hút nước xoáy tít đáy”, với

nước thác nghe như oán trách gì, rồi lại như van xin, rồi lại như khiêu

khích, giọng gằn tuy nhiên chế nhạo “, với thạch trận đá ăm ắp nguy cấp hiểm…thì cho tới đoạn

trung lưu, loại sông lại thơ mông trữ tình bấy nhiêu.

Vẫn là dòng SĐ, nhưng sau khi con sông “vặn mình vô 1 cái bến cát”, khi

những bọt nước cuối vùng của sóng gió thượn nguồn xèo xèo tan trong trí

nhớ”, ngòi cây bút tài hoa đầy biến đổi của NT đã lấy người gọi cho tới 1 loại SĐ êm

đềm như một niềm mơ ước, dịu hiền hậu như một miền cổ tích.

Xem thêm: sinh mệnh của anh tình yêu của em

Để làm vẻ đẹp trữ tình thơ mộng của dòng SĐ, NT đã …. Nghiêm túc

của NT. Vì quan sát con cái sông ở nhiều thời điểm, nhiều góc độ khác nhau nên NT

cũng đem những cảm nhận không giống nhau về dáng vẻ và màu sắc sắc của SĐ.

2. Luận điểm2: phân tách cảm biến đoạn văn.

a, Hình dáng:

- Khi ngồi trên trực thăng nhìn xuống, nhà văn đã nhận thấy dòng sông

như 1 cái dây thường vằn vèo đang được tãi đi ra bên trên 1 hồ nước đá:

Từ trên tàu bay nhìn xuống Sông Đà, không ai trong tàu bay nghĩ rằng cái dây thừng

ngoằn ngoèo dưới chân mình kia lại chính cái con sống hằng năm đời đời kiếp kiếp làm mình

làm mẩy với quả đât Tây Bắc và phản ứng giận hờn không có tội vạ với những người lái đò Sông Đà”

+ Hình hình ảnh này…dòng sông Khi chảy men theo gót những chân đống, chân núi.

+ Dáng hình mềm mại duyên dáng ấy của con sông khiến cho nhà văn như chút ngỡ

ngàng, ngạc nhiên: trên đây liệu có phải là con cái SĐ trong cả đời “làm mình thực hiện mẩy với quả đât Tây Bắc” khúc

thượng nguồn?

+ bằng sự am hiểu về lịch sử, NT còn đem đến cho người đọc 1 phát hiện thú vị ko phải

ai cũng tường tận: chính dòng sông của câu đồng dao thần thoại Sơn Tinh Thuỷ Tinh “Núi

cao sông hãy còn nhiều năm - Năm năm báo oán đời đời đánh ghen”. Trang văn của NT vì như thế thế ko chỉ cuồn

cuộn loại thác của sông chữ, mà còn phải ngồn ngộn kỹ năng của sông đời. tớ phát hiện điểm trên đây ko chỉ là

những kỹ năng của lịch sử hào hùng mà còn kỹ năng của địa lí, văn hóa truyền thống, hội họa, năng lượng điện hình ảnh, music …

+ nhìn dòng sông bằng cái nhìn trìu mến thân thương, NT yêu biết bao nhiêu từng nét sông

tãi đi ra bên trên hồ nước đá lờ lờ bóng mây bên dưới chân mình. Như 1 ngôi nhà nhiếp hình ảnh tài hoa với góc chụp

từ cửa sổ máy bay, câu văn đã mang đến cho người thưởng thức 1 bức hình đẹp về thiên nhiên Tây

Xem thêm: sóc trăng có gì chơi

Bắc qua cái nhìn viễn cảnh. Bức tranh thiên nhiên hài hòa với vẻ đẹp đc cộng hưởng bới các đường

nét mềm mại của dòng sông, nhấp nhô của núi đá, bồng bềnh của mây bay… như vậy, ko chỉ thi

trung hữu họa” tuy nhiên trong văn cũng đều có họa đấy thôi.