huyền của ôn noãn truyện

  • Tác giả: An Ninh
  • Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngược, Ngược luyến tình rạm, HE
  • Đơn vị trị hành: Amunbooks
  • Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
  • Độ dài: 23 chương + NT
  • Trạng thái: Full

Mục lục

Từ sau khoản thời gian Ôn Noãn thực hiện tổng giám đốc Thiển Vũ, Chiếm Nam Huyền chắc chắn ko chịu đựng quay trở lại lao vào nhập việc làm nữa, mặc dầu cô tốn từng nào điều lẽ, anh vẫn luôn luôn đem trăm ngàn khuôn mẫu cớ nghe có vẻ như đích nhưng mà sai lè nhưng mà vẫn khiến cho cô ko thể này phản chưng được, phen nào thì cũng thuyết phục cô đem anh tiêu diêu thế nước ngoài.

Bạn đang xem: huyền của ôn noãn truyện

Khi người con đầu lòng của nhì người Chiếm Thừa Nhân Thành lập, chúng ta phát biểu cùng nhau thế này.

“Nam Huyền, anh chừng này thì về công ty lớn thực hiện việc?”

Người nam nhi đẹp mắt trai đang được đắm chìm ngập trong xúc cảm khích động lẫn lộn niềm hạnh phúc của việc vừa được thăng quan tiến chức phụ thân, cũng chính vì hí hửng mà đến mức gân dragon bên trên mặt mũi lộ không còn cả lên nhưng mà trở thành rất đơn giản thương lượng.

“Bảo bối, em phát biểu lúc nào thì đó là Khi cơ, u của con cái lớn số 1 trái đất, anh nghe điều em.”

“Thật sao?” Ôn Noãn mừng rỡ.

“Ừm, tuy nhiên nhưng mà mang trong mình một điều, hoàn toàn có thể nhằm anh băng qua cảm hứng nghiện thực hiện phụ thân trước được không?”

Ôn Noãn cười:”Không trở thành yếu tố.” Phỏng chừng khuôn mẫu loại cảm hứng mới này ko cần thiết nửa mon tiếp tục trôi qua loa.

“Vậy được, tất cả chúng ta phát biểu rồi đó nhé, đợi sau khoản thời gian con cái gọi phụ thân, anh tiếp tục tâm trí cho tới việc trở lại thao tác.”

“Cái———–gì?!”

Kẻ này cơ sung sướng nói:”Con còn ko gọi anh là phụ thân, sao anh hoàn toàn có thể băng qua được cảm hứng nghiện thực hiện phụ thân chứ?”

Một khuôn mẫu gối mượt đập trực tiếp cho tới.

*****

Đến Khi Chiếm Thừa Nhân biết gọi phụ thân, đứa phụ nữ loại nhì của chúng ta Chiếm Ương Cách cũng Thành lập.

Ôn Noãn lại hỏi:”Nam Huyền, dĩ nhiên anh cũng nên về công ty lớn thực hiện rồi nhỉ?”

“Bảo bối, em thực hiện khó khăn anh vượt lên trước, phụ nữ tất cả chúng ta vừa vặn mới nhất sinh, em vẫn bắt anh tách xa cách nó?”

Tiếng nhì phụ thân khuôn mẫu gối liên thanh bôm bốp soàn soạt kéo cho tới.

*****

Xuân cút sầm uất cho tới, ngày hè trong năm này chúng ta đón tiếp người con út ít Chiếm Tình Bắc.

“Nam Huyền, anh—-“

“Bảo bối, lẽ nào em ko cảm nhận thấy tất cả chúng ta nên xử sự với những con cái một cơ hội công bình sao? Sao anh hoàn toàn có thể nhằm Bắc Bắc ở trong nhà 1 mình nhưng mà trở lại Thiển Vũ công tác làm việc, cơ ko cần là sự nhưng mà một người phụ thân nên thực hiện.”

Đan gối tao loạn ko điểm xuể.

*****

Sau cơ, trước lúc nhì người lại chuẩn bị sửa nói đến chuyện này, anh tiếp tục vươn tay kéo cô nhập lòng, khóe mồm khẽ nhếch:”Bảo bối, em thấy về mặt mũi quyết sách và quản lý và vận hành em chất lượng rộng lớn Hay là anh chất lượng hơn?”

“Đương nhiên là anh.” Nếu ko việc gì cô cần mỏi mòn kỳ vọng anh quay trở lại Thiển Vũ chứ?

“Lại căn vặn em một chuyện nữa, công ty lớn và những con cái, đồ vật gi cần thiết với em hơn?”

“Cái này còn cần thiết hỏi?”

“Trả điều anh.”

“Các con cái.” Cô nguyện vì như thế những con cái trả giá bán toàn bộ.

“OK, anh chất lượng rộng lớn em, những con cái lại cần thiết rộng lớn công ty lớn, nếu như vậy nhằm anh bảo vệ những con cái, em quản lý và vận hành công ty lớn, đấy ko cần là sự việc cắt cử quí thống nhất sao? chỉ bối.”

Ôn Noãn nghẹn điều, hiểu rõ là anh già họng át lẽ cần, tuy nhiên cô lại ko thể phản chưng được.

Qua tối ni, Ôn Noãn sau cuối cũng buông buông tha mang lại việc thuyết phục, kể từ cơ về sau trong không ít năm vẫn chính là cô ngày qua loa ngày trấn thủ ở Thiển Vũ, tiến hành những plan cải tiến và phát triển thế này thế cơ, còn Chiếm Nam Huyền thư thả rãnh rỗi, chỉ ở nhập mái ấm bọn họ Chiếm thực hiện một vú em sung sướng.

*****

Thời gian ngoan qua loa mau, tháng ngày thoi fake, bọn nhỏ dần dần lớn mạnh.

Một ngày nọ, Chiếm Thừa Nhân đang được xem sách, Ương Cách và Tình Bắc khoa chân múa tay nghịch ngợm tranh bị, ngươi cho tới tớ cút, đại sảnh một miếng đao quang đãng dò la hình ảnh.

Chơi cực kỳ phấn khích, vừa vặn tiến công vừa vặn uy hiếp:”Đợi tí nữa tao lấy xe pháo tăng cán mi.”

Đứa cơ uy hiếp lại:”Em lấy máy cất cánh đè chị.”
Thừa Nhân ko chịu đựng nổi quấy nhiễu, bịa đặt sách thanh lịch một phía, ngấc đầu lên:”Còn ồn nữa, tao gửi tức thì bọn chúng mi thanh lịch mái ấm chưng.”

*****

Thời gian ngoan thời gian nhanh như cất cánh, ngấm thoắt vẫn chính là rộng lớn phụ thân năm tiếp theo.

Ngày hôm cơ, mái ấm bọn họ Chiếm nghỉ dưỡng nhập chống tề tụ đầy đủ một mái ấm năm người.

“Nam Huyền, em cho rằng anh vẫn nên về công ty lớn thao tác thì chất lượng rộng lớn.” Khi thủ thỉ thanh quản ngại tôn vinh chứa chấp ý cảnh cáo.

“Không cần anh vẫn sớm về rồi à?”

“Khi nào? Sao em lại ko biết?” Lần này vừa vặn sửng oi vừa vặn lấy thực hiện kỳ lạ.

“Để anh tính mang lại.” Chiếm Nam Huyền nhổm dậy kéo lấy tay cô, tẽ từng đầu ngón trắng tay như bạch ngọc sứ men xanh rớt của cô:”Năm ni Thừa Nhân chín tuổi hạc, vậy dĩ nhiên là——mười chín năm vừa qua, anh vừa vặn về vẫn về mươi năm, từ thời điểm năm mươi tám tuổi hạc cho tới nhì mươi tám tuổi hạc, cơ đó là thời hạn thanh xuân quý giá bán nhất nhập cuộc sống từng người nam nhi.” Ngữ khí tràn ngập vẻ hoài niệm với trong năm mon nhiệt huyết cơ, cho tới sau cuối lại trở thành nỗi đau nhức xót xa cách nằm trong tiếc thương mang lại chủ yếu phiên bản thân thích mình:”Thật ko thể hiểu nổi, tại vì sao trước khi anh lại ngu ngốc mà đến mức ném cả cuộc sống bản thân nhập Thiển Vũ nhỉ?”

“Chiếm, Nam Huyền! Từ Khi em chính thức có bầu Nhân Nhân anh vẫn nhàn hạ rỗi ở trong nhà, giờ đây Cách Cách vẫn tám tuổi hạc, trong cả Bắc Bắc cũng bảy tuổi hạc, anh nghịch ngợm còn ko đầy đủ sao?”

“Bảo bối.” Kẻ bị phỏng vấn bày rời khỏi vẻ oan ức vô tội:”Tuy rằng em vất vả thực hiện tổng giám đốc Thiển Vũ, tuy nhiên em cũng phát biểu Nhân Nhân, Cách Cách, Bắc Bắc đều vẫn chín tám bảy tuổi hạc, hoàn toàn có thể thấy được rất nhiều năm vừa qua anh ở trong nhà nằm trong phu nhân dậy con cũng ko đơn giản và dễ dàng, đích không?”

Xem thêm: đại học thương mại tphcm

“Khụ–khụ–khụ—-“ Người dở khóc dở cười cợt sặc cuống phổi, sau cuối đành cần thở nhiều năm một tiếng:”Anh ngày nào thì cũng ngồi ở trong nhà không tồn tại việc gì, ko cảm nhận thấy buồn sao?”

“Đương nhiên ko buồn, hơn thế nữa ai phát biểu anh không tồn tại việc gì? Anh thường ngày thường rất bận.”

“Anh bận gì chứ?”

“Ban ngày bận phơi bầy nắng và nóng, bữa tối bận phơi bầy ánh trăng.”

Tiểu dải ngân hà bị lửa dỗi thiếu thốn nhen nhóm rốt cuộc cũng nở rộ, đôi mắt đẹp mắt giá buốt lùng, bên trên mặt mũi Ôn Noãn lộ vẻ oai nghi nhiều năm vẫn tẩm luyện ở Thiển Vũ:”Đừng tưởng là em ở công ty lớn thì ko biết, thời nay anh cũng ở trong nhà dạy dỗ nhì thằng con cái nghịch ngợm trò đấm đá bạo lực, em bị điên rồi mới nhất hoàn toàn có thể nhằm anh ở nằm trong con trẻ cả kì nghỉ ngơi hè này!”

Gối mượt nhập tay ko khách hàng tà khí dữ đập cho tới, dạy dỗ mái ấm gia đình cần chính thức kể từ ck trước tiên.

“Oa! Bà xã em xuống tay nặng nề quá….A a a!” Mỹ phái mạnh tử này này đã thực hiện phụ thân nhiều năm tuy nhiên cá tính kiêu ngạo vẫn bất biến bị gối dày oanh kích ôm đầu trốn chui trốn lủi bên trên sàn mái ấm được làm bằng gỗ thô:”Bảo bối, điềm đạm, chắc chắn cần điềm đạm, phải ghi nhận là quyền phụ thân là trời ban—–A! Đau vượt lên trước, hu hu hu!”

Chiếm Thừa Nhân ngấc đầu kể từ sách lên, vẻ mặt mũi điềm đạm quét tước đôi mắt nom hiện nay ngôi trường tư phía lếu láo loàn gối cất cánh tứ tung, rồi lặng ngắt cúi đầu, chỉ nói:”Mẹ, mang lại con cái sửa một ít, ko cần là nhì thằng con cái nghịch ngợm trò thiếu lành mạnh với phụ thân già nua sâu sắc gạo, nhưng mà là đứa phụ nữ loại nhì và người con út ít của u.”

Chiếm Ương Cách đang được tập luyện vẽ tranh giành nâng đôi mắt trừng cậu:”Anh cả thối buông tha, hừ, em tiếp tục vẽ anh trở thành Judas!”

Chiếm Tình Bắc ngồi khoanh chân thanh lịch một phía đối lập với tường TV, nhì bàn tay nhỏ bé bỏng tinh chỉnh tay chơi trò giải trí, mê mệt mà đến mức chẳng nhằm ý gì, căn phiên bản không sở hữu và nhận rời khỏi nhập mái ấm vẫn đột biến gia trở nên.

“Pằng pằng pằng!” Ôn Noãn nghe thấy giờ phun liên thanh kinh hồn không còn hồn,”Bắc Bắc!”

Ngắm phun theo dõi sọc kẻ sườn sau sống lưng, pằng một giờ xử lý nốt khuôn mẫu đầu thương hiệu cướp còn sót lại, Chiếm Tình bắc thời điểm hiện tại mới nhất tách ngoài trò nghịch ngợm, xoay đầu lại, đặc biệt ko đống ý nhấp lên xuống đầu với Chiếm Nam Huyền hiện nay đang bị u chèn bên dưới sàn nhưng mà vẫn mỉm cười cợt ko nói:”Bố cũng thiệt là, kể từ Khi con cái thân quen phụ thân đến giờ chỉ toàn thấy phụ thân thời nay cũng trở thành u bắt nạt.” Cậu vừa vặn phát biểu xong xuôi, tư đứa ở phía trên đều phì cười cợt.
Khóe mồm Chiếm Nam Huyền cong lên đặc biệt cao:”Nhóc con cái, con cái dĩ nhiên chắn—-là chính thức kể từ Khi con cái thân quen bố?”

Ôn Noãn cười cợt lườm Chiếm Nam Huyền:”Ồ? Đây là cơ hội dậy con của anh? Dạy nó phát biểu năng lộn xộn?” Quả nhiên là công huân vĩ đại.

Chiếm Nam Huyền ngiêng người cựa bản thân, một tay kéo cô nhập lòng, cười cợt nhạt nhẽo ấn một nụ hít lên trán cô.

“Bố!” Chiếm Ương Cách kháng nghị, “Chúng tớ còn ko trưởng thành!”

“Ai bảo thế? Thầy và u con cái vẫn sớm cứng cáp rồi.”

“Bố già nua thối tha! Con đang được phát biểu anh cả, em trai và con!”

Chiếm Nam Huyền xoay đầu nom Ôn Noãn:”Bà xã, em nghe thấy không? Con gái phát biểu bọn chúng nó còn ko cứng cáp.”

Ôn Noãn cảnh giác nom anh:”Anh mong muốn phát biểu gì?”

“Bảo bối, sau đây em nên để ý cho tới điều phát biểu và việc thực hiện.”

“Chuyện cơ ko cần nên là anh mới nhất đích à?”

Chiếm Thừa Nhân phen loại nhì ngấc đầu kể từ sách lên:”Mẹ, ý của phụ thân là, u chớ khi nào thì cũng đấm đá bạo lực mái ấm gia đình phụ thân, thực hiện vậy dễ dàng nhằm lại chỗ bị thương nhập linh hồn con trẻ con cái của bọn chúng con cái.”

Chiếm Nam Huyền cười cợt ha hả.

Chiếm Ương Cách bĩu môi:”Anh cả chỉ quí cấu kết với phụ thân thực hiện tin xấu thôi.”

Ôn Noãn cũng cười:”Thừa Nhân, ko cần là u đấm đá bạo lực mái ấm gia đình phụ thân con cái, nhưng mà là u đang được giáo dục kẻ cơ thôi.” Để kẻ thực hiện phụ thân ko chút đứng đắn hàng đầu cả một mái ấm cơ cải cùn quy chủ yếu.

Chiếm Tình Bắc ngay thức thì đứng lên,”Mẹ, con cái cút lấy dụng cụ mang lại mẹ!”

“Đạo cụ gì cơ?” Ôn Noãn kinh ngạc căn vặn.

“Không cần u mong muốn giáo dục phụ thân sao? Con cút lấy nến và roi vọt domain authority mang lại mẹ!”

“Chiếm Nam Huyền!” Ôn Noãn hét chói tai “Anh ở trong nhà dạy dỗ bọn chúng nó đồ vật gi thế hả?!”

Quơ lấy gối nối tiếp tàn nhẫn đập:”Ngày mai anh về công ty lớn thực hiện tức thì mang lại em! Sau này không tồn tại sự đồng ý của em, anh ko được ở và một khu vực với bọn nhỏ!”

“Mẹ!” Hai trai một gái đồng thanh kháng nghị, nghỉ ngơi hè nhưng mà không tồn tại phụ thân thì cuộc sống còn gì sung sướng nữa?

Ánh đôi mắt giá buốt như dông tố băng hòn đảo qua loa, Ôn Noãn êm ả dịu dàng hỏi:”Ai đem ý kiến?”

Hai đứa bé bỏng con cái rụt cổ lại, chỉ mất Chiếm Thừa Nhân rúc rích cười cợt rộ lên:”Không đem, trọn vẹn không tồn tại chủ kiến, chỉ mong muốn nhắc nhở u nên ko chế lực một ít thôi, đều phát biểu nam nhi tư mươi như hoa, phụ thân trong năm này phụ thân bảy, đích là 1 nụ hoa đợi cho tới năm nở, ko thể chịu đựng được sự tàn phá huỷ trên mức cho phép, vì vậy u, ghi nhớ hạ thủ lưu tình.”

Ôn Noãn há hốc mồm.

Chiếm Nam Huyền một tay tủ mồm không đủ can đảm cười cợt rời khỏi giờ, một tay cơ ôm bụng, rõ rệt vẫn nghẹn cho tới nội thương.

Đúng thời điểm hiện tại Châu Tương Linh và chị Hoan xuất hiện nay ở cửa ngõ, nhập tay chũm một chiếc khay.

“Các con cháu, tất cả chúng ta rời khỏi hoa viên ăn trà phân tử sen này.”

Chiếm Ương Cách reo hò trở thành giờ, vứt cây bút xuống chạy vụt đi:”Cha u ruột cũng ko thân thích bởi vì bà nội!”

Ôn Noãn nhảy cười cợt, quay đầu sang một bên chào đón góc nhìn êm ả dịu dàng vô nằm trong của Chiếm Nam Huyền, thường xuyên chú nhưng mà chiều chuộng, năm mon ko suy tách mảy may, tình rạm trước sau như 1.

Chiếm Thừa Nhân vực dậy, quăng cuốn sách nhập tay nhập đầu Chiếm Tình Bắc:”Còn ko đi? Chờ phụ thân già nua mang lại mi một cú headshot à?”

“Hê hê! Hai năm nữa thôi phụ thân tiếp tục chẳng còn là một đối thủ cạnh tranh của em nữa.”

Cửa chống bị Chiếm Thừa Nhân đẩy rời khỏi, giờ thủ thỉ xa cách dần dần.

Chiếm Nam Huyền phía trên sàn quơ tay một chiếc, Ôn Noãn trượt nhập vào ngực anh.

Xem thêm: cách nói lời chia tay qua tin nhắn

“Bảo bối…” Nùng tình mật ý hóa trở thành một giờ ngân nga thẽ thọt, anh khẽ thì âm thầm mặt mũi tai cô:”Em vẫn mang lại anh toàn bộ những gì chất lượng đẹp tuyệt vời nhất bên trên đời này.”

Cô vừa lòng nhắm đôi mắt lại, nhì tay vòng lên cổ anh, phía trên người Nam Huyền nghe giờ tim đập quy luật nhập ngực anh, khóe môi yên ắng lòi ra một nụ cười cợt xinh rất đẹp trần.

—Hoàn—

Chương 23 ⟸